BẠN CẦN PHẢI BƯỚC ĐI – TRỞ VỀ VỚI CHÍNH MÌNH
Nghe này, bạn đã lo lắng quá nhiều trong suốt một thời gian dài. Bạn bận tâm về những điều không quan trọng, căng thẳng vì những người chẳng hề quan tâm. Bạn cố gắng thay đổi bản thân chỉ để phù hợp với những nơi vốn dĩ không dành cho bạn. Và điều đó, thật sự khiến bạn kiệt sức. Nó rút cạn năng lượng, đánh cắp sự bình yên và tước đi cuộc sống mà bạn đáng lẽ phải được tận hưởng.
Nhưng nếu tôi nói với bạn rằng có một lối thoát thì sao? Nếu ngay khoảnh khắc bạn ngừng bận tâm đến những điều không phục vụ cho mình, mọi thứ sẽ bắt đầu tự nhiên vào đúng vị trí của nó thì sao?
Chính việc quan tâm quá nhiều đến những thứ không xứng đáng đã kìm hãm bạn. Và điều đó cần phải thay đổi bắt đầu từ hôm nay.
Bạn có từng tự hỏi tại sao mình luôn cảm thấy mệt mỏi, nặng nề và cạn kiệt? Bạn đang mang trên vai sức nặng của những kỳ vọng, của áp lực phải hoàn hảo, của nhu cầu được chấp nhận, và cả nghĩa vụ vô hình phải đáp ứng những tiêu chuẩn vốn dĩ chẳng phải của bạn.
Nó giống như việc bạn đeo một chiếc ba lô đầy đá mà ai đó đã đặt vào đó. Và vì đã mang nó quá lâu, bạn nghĩ rằng nó thuộc về mình. Nhưng không phải. Nó chưa bao giờ là của bạn. Bạn không sinh ra để sống dưới sức nặng của những ý kiến người khác hay trở thành tù nhân của định nghĩa về thành công, vẻ đẹp hay giá trị của họ.
Mỗi ngày, bạn mang theo một gánh nặng vô hình khiến bạn không thể thở một cách tự do, bước đi đầy tự tin, hay thực sự sống hết mình. Nhưng sự thật là: sức nặng đó vốn không thuộc về bạn. Bạn gánh lấy nó chỉ vì ai đó bảo bạn phải làm vậy, không phải vì bạn thực sự cần nó.
Và đã đến lúc bạn buông bỏ.
Càng mang nó lâu, bạn càng nhầm tưởng nó là một phần của mình. Bạn bắt đầu nghĩ rằng căng thẳng, sợ hãi, cảm giác tội lỗi và áp lực phải chứng minh bản thân là điều bình thường. Nhưng không phải.
Bạn đã được dạy rằng phải làm hài lòng tất cả mọi người, phải luôn tỏ ra mạnh mẽ, phải chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của người khác. Và bạn đã làm vậy. Bạn gánh trên vai những kỳ vọng, thất vọng, phán xét và hoài nghi của họ những điều chưa bao giờ thuộc về bạn. Đó chỉ là những thứ người khác trao cho bạn những người chưa bao giờ đối diện với gánh nặng của chính họ, nhưng lại vô thức truyền chúng sang bạn.
Bạn mệt mỏi, tự hỏi vì sao mình không bao giờ cảm thấy bình yên. Bởi vì bạn chưa bao giờ được sinh ra để gánh vác những gì không thuộc về mình.
Cuộc sống vốn đã đủ khó khăn, bạn không cần thêm những gánh nặng không đáng có. Bạn không có trách nhiệm phải sửa chữa tất cả mọi người hay sống theo những tiêu chuẩn không phù hợp với tâm hồn mình. Bạn có trách nhiệm với sự bình yên của mình, con đường của mình và hạnh phúc của chính mình. Mọi thứ khác chỉ là phần phủ.

Hãy nghĩ xem: bạn đã bao nhiêu lần từ bỏ hạnh phúc của mình chỉ để làm người khác cảm thấy dễ chịu? Bao nhiêu lần bạn im lặng để không khiến người khác khó xử? Bao nhiêu lần bạn nuốt nỗi đau của mình để không trở thành gánh nặng?
Bạn đã mang theo cảm xúc của người khác, những tổn thương trong các mối quan hệ, kỳ vọng của gia đình và cả áp lực từ thế giới này – một thế giới luôn cố gắng ép bạn trở thành một ai đó khác. Và để làm gì? Điều đó chỉ khiến bạn kiệt sức, nghi ngờ giá trị của chính mình, và tin rằng nhu cầu của bản thân luôn ít quan trọng hơn người khác.
Nhưng bạn không sinh ra để sống như thế. Bạn không phải là nơi chứa đựng những bất an của người khác. Bạn không cần phải liên tục chứng minh bản thân với những người sẽ chẳng bao giờ hài lòng.
Gánh nặng bạn đang mang – không liên quan gì đến con người thật của bạn. Giá trị của bạn không được xác định bởi việc bạn có thể chịu đựng bao nhiêu. Sức mạnh không phải là sự im lặng. Sức mạnh là biết khi nào cần buông bỏ.
Buông bỏ thật đáng sợ. Bạn lo sợ người khác sẽ giận, sẽ gọi bạn là ích kỷ, sẽ thất vọng về bạn. Chính nỗi sợ đó giữ bạn mắc kẹt – tiếp tục mang vác những gánh nặng không thuộc về mình.
Nhưng đây là sự thật: những người yêu thương bạn sẽ không bao giờ giận bạn vì bạn chọn bình yên. Những người tôn trọng bạn sẽ ủng hộ ranh giới của bạn. Còn những người tức giận ư? Họ chưa bao giờ thuộc về bạn cả.
Bạn đã cố gắng hết mình vì những người không bao giờ làm điều tương tự. Bạn đã hy sinh niềm vui của mình chỉ để giữ lại những mối quan hệ vốn không đáng có tất cả chỉ để được xem là một người tốt và tránh cảm giác tội lỗi. Nhưng tội lỗi chỉ là sợi xích giữ bạn lại trong một cuộc đời không thuộc về mình.
Bạn không nợ ai nỗi đau của mình, hay một lời giải thích vì sao bạn chọn chính mình.
Bạn là người duy nhất sống với những lựa chọn đó – không ai khác. Và khi bạn ngừng cho người khác quyền định nghĩa bạn, bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Bạn sẽ thấy hạnh phúc vẫn luôn ở đó – chỉ là nó bị chôn vùi dưới sức nặng của việc cố gắng trở thành tất cả mọi thứ cho tất cả mọi người.
Và rồi, khi bạn buông bỏ, một điều mạnh mẽ sẽ xảy ra: bạn trở nên tự do.
Bạn bắt đầu sống vì chính mình. Không còn cố sửa chữa tất cả. Không còn cố gắng làm hài lòng mọi người. Không còn phải đáp ứng những kỳ vọng phi thực tế.
Bạn có quyền nói “không”, có quyền rời đi, có quyền bảo vệ năng lượng của mình.
Bạn nhận ra rằng: không phải nhiệm vụ của bạn là chữa lành những người không muốn tự giúp chính họ. Không phải trách nhiệm của bạn là giữ những người chỉ mang lại đau khổ. Không phải việc của bạn là gánh cả một thế giới chưa bao giờ quan tâm bạn có ổn hay không.
Bạn xứng đáng được chọn chính mình. Bạn xứng đáng đặt bản thân lên hàng đầu.
Và rồi, bạn sẽ nhận ra: sự từ chối không phải là mất mát. Nó là sự chuyển hướng. Là vũ trụ đang bảo vệ bạn khỏi những gì không dành cho bạn. Mỗi lời từ chối, mỗi cánh cửa khép lại, mỗi người rời đi đều là cách cuộc đời đẩy bạn đến gần hơn với điều tốt đẹp hơn.
Khi bạn nhìn lại, bạn sẽ biết ơn. Vì những gì không diễn ra như bạn mong muốn lại chính là điều mở ra con đường bạn thật sự thuộc về.
Bởi vì bạn không được sinh ra để gồng mình sống cho ai khác.
Bạn được sinh ra để trở về chính mình.
Trần Hà Tâm – www.tranhatam.net
Nơi chạm vào sự thật, sống lại sự sống bên trong bạn.
Add comment
Comments